Ba năm sau vụ chìm phà Sewol, lực lượng cứu hộ vẫn chưa thể hồi phục sau những chấn thương và ký ức kinh hồn của bi kịch hàng hải lớn nhất Hàn Quốc vẫn khiếp sợ họ.
04 tuần 4/2014, khi đang ở nhà tại Seoul, Kim Sang Ho nhận được cuộc laptop của một đồng nghiệp làm nghề thợ lặn để báo ông tới bờ biển phía nam ngay lập tức.
Khi đó, vụ chìm phà Sewol đã diễn ra vài ngày, ông Kim đau đáu theo dõi qua tivi hình ảnh các hàng ngũ cứu hộ đang bền chí tậu thi thể của hơn 300 nạn nhân vẫn bận bịu kẹt trong phà.
Kim Sang Ho đã nhận lời đồng nghiệp sau khi biết tại hiện trường không có đủ thợ lặn được cấp bằng đạt tiêu chuẩn. Trong nhị bốn tuần, ông đã mạo hiểm cả mạng sống khi lặn sâu xuống đáy biển mỗi ngày để sắm tử thi các nạn nhân.
|
|
|
Các thợ lặn được huy động kiếm tìm thi thể nạn nhân sau khi phà Sewol chìm. Ảnh: Al Jazeera. |
“Điều tôi hối tiếc nuối nhất là đã đến đó lờ đờ và không thể cứu được một khách hàng nào”, ông Kim san sẻ trong cuộc phỏng vấn ở một nhà hàng ốm tại Gangnam, Seoul, nơi ông sinh sống.
Dù rằng lúc đến hiện trường không còn người nào sinh tồn, ông vẫn tiếp tục lặn. “Trong phút chốc, tôi nghĩ bản thân có thể mất mạng, nhưng yếu tố đó chẳng thể cản trở được tôi”, ông nói.
Những cơn ác hiểm mộng đeo đẳng hàng đêm
Phà Sewol chìm tại khu vực có những dòng hải lưu mạnh và khó quan sát khiến các thợ lặn gặp gỡ gian truân khi tiếp xúc.
Ông Kim kể rằng ngay cả khi đến được phà, mọi chuyện cũng không hề thuận lợi. Ông phải lách qua cửa ngõ hẹp hơn chiều bả vai, choài trên hành lang ốm đến phòng của hành khách, nơi tập trung đầy đủ thi hài.
|
|
|
Những người quân nhân của Đội cứu hộ Hải quân Hàn Quốc tiến hành hoạt động kiếm tìm và cứu hộ các hành khách mất tích trong vụ chìm phà Sewol. Nguồn: Yonhap. |
Ông Kim và phổ biến thợ lặn khác đã lặn suốt hôm sớm, cứ 3 giờ làm việc lại đến 3 giờ nghỉ. Ông san sớt rằng việc lặn sâu rất nguy hiểm. Đáng sốt ruột hơn khi các thợ lặn phải dùng một ống thở mỏng manh, dẻo, có thể gập lại được.
Ống thở này khiến cho giảm nguồn khí của thợ lặn nhưng ông Kim nghĩ rằng cần sử dụng nó vì ống thở cứng không thể giúp chấp hành những thao tác tinh vi bên trong phà.
Ngay cả thợ lặn dày dạn kinh nghiệm như ông Kim cũng có thể gặp những cảnh huống nguy nan dù ông từng dịch vụ trong Hải quân Hàn Quốc từ năm 20 tuổi.
Công đoạn tìm kiếm những tử thi ngâm lâu dưới nước cũng là nỗi sợ hãi khiến ông mất ngủ. Thậm chí, sau 3 năm, người thợ lặn 44 tuổi vẫn không thể im giấc.
Ông Kim thường xuyên gặp mặt ác nghiệt mộng về hình ảnh những xác chết đang phân hủy dưới đáy biển và cảm giác tiếp xúc với da làm thịt người chết khi ông đưa xác họ lên bờ.
|
Mô phỏng bi kịch chìm phà Sewol ở Hàn Quốc Chiếc phà chở 476 hành khách, đa phần là học sinh trung học, chìm xuống bờ biển phía nam Hàn Quốc hồi tháng 4/2014 đã khiến hơn 300 người bỏ mạng. |
Mua tới rượu và cái chết để quên đi nỗi khiếp sợ
Trong suốt tương lai của bản thân, ông Kim đã chứng kiến những tấn bi kịch mờ ám nhất của Hàn Quốc.
Năm 1993, ông tham gia mua xác các nạn nhân trong vụ chìm phà Seoha đã lấy đi sinh mạng của 292 người. Một năm sau, ông được điều động đến cứu hộ vụ sập cầu Seongsu, Seoul tham gia giờ cao điểm buổi sáng khiến cho 32 người thiệt mạng.
Những vụ việc này cùng bi kịch chìm phà Sewol đã làm cho người dân Hàn Quốc vô cùng bức xúc. Gia đình các nạn nhân và công luận tiếp tục giục giã chính phủ điều tra rõ nguồn cội vụ chìm phà Sewol.
"Chúng tôi đã phải gánh chịu phổ biến mất mát đồng thời khi những đứa trẻ, bạn bè và anh chị em của chúng tôi đều ra đi. Chúng tôi băn khoăn không hiểu thảm kịch đã xảy ra như thế nào”, Ansuk Jeong, tấn sĩ về tâm lý học cộng đồng, song song là giảng sư tại khoa tâm lý của Đại học Utah (Mỹ) cho biết.
Sau thảm kịch chìm phà Sewol, ông Kim đã bỏ nghề thợ lặn. Hình như những gian truân về tâm lý, ông gặp mặt chấn thương ở vai và vẫn chưa phục hồi sau nhiều lần giải phẫu. Kim cho biết trong lúc lặn, ông đã bị một số đồ ở ngăn đựng hành lý trên phà rơi trúng vai.
Sau khi bỏ nghề, ông bỏ ra nhiều phần thời gian để gặp gỡ đồng đội, uống rượu, say sưa trong các quán bar và nhà hàng ở Gangnam. Ông kể bản thân say sưa khuya sớm vì muốn quên đi những khiếp sợ.
“Tôi sử dụng thứ này như một loại thuốc”, ông chỉ tham gia cốc rượu gạo và nói.
|
|
|
Ông Kim Sang Ho dùng bữa chiều ở một nhà hàng tại thị xã Gangnam, Seoul. Ảnh: Al Jazeera. |
Ông Kim thường nhắn tin cho các đồng nghiệp và khoảng một 04 tuần một lần, họ cùng nhau tụ tập thưởng thức. Những buổi gặp gỡ mặt này giống như một liệu pháp để họ chữa trị cho nhau.
“Chúng tôi thường kể cho nhau về những gì đã trải qua. Chỉ có chúng tôi mới thấu hiểu được nhau”, ông Kim san sẻ.
Lực lượng các thợ lặn càng sát cánh bên nhau sau vụ việc đau lòng xảy ra tham gia tháng 6/2016. Thợ lặn Kim Gwan Hong, 43 tuổi, đã tự vẫn tại nhà ở ngoại thành Seoul.
Ông Kim Gwan Hong cũng bị chấn thương khi tham gia tìm kiếm các nạn nhân vụ chìm phà Sewol và sau đó phải bỏ nghề. 04 tuần 9/2015, tại phiên yếu tố è của chính phủ về vụ chìm phà Sewol, ông cho biết bản thân bị ám ảnh về những ký ức đau thương khi tìm kiếm xác các nạn nhân.
Vụ việc của ông Kim Gwan Hong gây bàng hoàng đối với các đồng nghiệp. Sau đó, các thợ lặn trong vụ chìm phà Sewol đã kêu gọi chính phủ cung cấp tài chính cho việc chữa bệnh và giải đáp tâm lý.
“Là người thợ lặn, chúng tôi đang làm cho những công tác thuộc về nghĩa vụ của chính phủ. Chúng tôi phải được đền bù cho những đau thương đã trải qua”, ông Kim Sang Ho nói.
|
Câu chuyện sợ hãi của các gia đình nạn nhân vụ chìm phà Sewol Vụ chìm phà Sewol tại Hàn Quốc bốn tuần 4/2014 đã để lại những ký ức cực khổ cho thân nhân của hơn 300 người thiệt mạng. Họ vẫn đang phải vật lộn để vượt qua nỗi ám ảnh không nguôi. |
Xem tại: sửa chữa điều hòa tại hà nội

Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon